Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Shakespear

CỦA TẤM

Lê Đàn

(Kính tặng chị Kim Cúc)

 

Vàng Anh, em hóa kiếp chim

Còn mang nhịp đập trái tim con người

Líu lo chim hót bên trời

Áo chồng ai giặt ai phơi vội vàng ?

Giận đời lừa lọc gian ngoan

Mò cua bắt ốc mưa tràn đồng xa

Thương con cá bống lạc nhà

Hạt cơm kết bạn ngọc ngà sớm hôm

Khi thành trái thị chon von

Em thương nấu bửa cơm ngon dâng bà

Trầu têm cánh phượng điệu đà

Hóa người tột đỉnh lụa là cao sang

Tưởng thương em, chị dung khoan

Ngờ đâu oán trả, nát tan em mình

Bống ơi ! Xin hãy hồi sinh

Giúp chị đổi lại máu tim thảo hiền

Bộ xương hóa ảo, giày tiên

Để Cám sống lại hồn nguyên buổi đầu

Cám về xúng xính cô dâu

Đẹp câu chuyện cổ trước sau ân tình.

Làn Khói

Đào Thanh Hoà

 Kính tăng thầy Lâu và các bạn (niên khóa 68-75)

Thay_Lau

Có… ” một ông thầy” ngày xưa trẻ lắm!
Đường dạy về bóng nắng bâng khuâng…
Có cô bé học trò
Ngày xưa cũng…ngây thơ lắm!
Sau lưng áo thầy,
Mắt biển ướt xanh trong

“Ông thầy” thủa nọ, không còn trẻ nữa.
Cô bé ngày xưa
Mắt đen buồn nay hoen dấu chân chim.

Nắng bây giờ nghe sao xa ngái!
Biển bây giờ hay lơ đãng đùa trôi.

Đọng lại gì chăng chút hương ngày cũ
Nhen nhóm miệt mài vệt khói buổi hoàng hôn.
Đào Thanh Hòa
7/3/2013.

Thế Nhân

Coi_nguon

  Vậy là hơn nửa đời người trôi qua, Tôi mới tìm về nơi đây…
   Khi ra đi không hẹn ước, nên trở về chẳng ai ngóng trông. Thời gian vần vũ, đời người hao mòn theo ngày tháng gian lao, sinh tồn cơm áo,  gạo tiền, đấu tranh giành dựt…
   Tôi muốn gạt bỏ tất cả những mưu toan, tham vọng…những cuộc làm ăn xa hoa phung phí, trò đùa truy hoan men say ngu xuẩn…những bỡn cợt, rêu rao “ý thức” hệ luỵ nhân sinh chỉ để đố kỵ tước vị, mưu cầu danh hão, bám víu những đồng tiền cạm bẫy phi lý…
  Chính vì vậy, Tôi phải trở về thôi…về quê hương thơ ấu tìm lại mình, tìm lại bóng dáng trẻ thơ, thời niên thiếu…mà thói quen vụng dại ngày xưa còn đẹp hơn cả tri thức tính toán sâu xa của ngày hôm nay…

TRƯỢT

Trần Dzạ Lữ

TRUOT

Lượm lặt

Question

THƯỢNG ĐẾ, CON CÓ THỂ HỎI NGÀI 1 CÂU ĐƯỢC KHÔNG?

Tôi: “Thượng đế, con có thể hỏi ngài 1 câu được không?”
God: “Tất nhiên.”
Tôi: “Ngài phải hứa là không nổi giận?”
God: “Ta hứa.”
Tôi: “Tại sao Ngài lại để quá nhiều thứ tồi tệ xảy ra với con ngày hôm nay?”
God: “Chính xác là con muốn nói điều gì?”
Tôi: “Sáng nay, con dậy trễ.”
God: “Phải.”
Tôi: “Xe thì chết máy.”
God: Okay.
Tôi: “Vào bữa trưa, họ làm sai món sandwith của con và con phải chờ rất lâu cho món khác.”
God: Huummm.
Tôi: “Trên đường về nhà, ngay khi con vừa bắt máy điện thoại di động thì nó hư.”
God: “Ta biết.”
Tôi: “Và trên tất cả mọi thứ, khi con về đến nhà, chỉ muốn thả mình vào cái máy massage chân mới mua để thư giãn. Vậy mà nó cũng hư nốt! Mọi thứ dường như chống đối lại con ngày hôm nay. Tại sao Ngài lại đối xử với con như vậy!”
God: “Để ta xem, thần Chết đã ở bên cạnh giường của con sáng nay và ta buộc phải gửi một thiên thần đến chiến đấu để cứu lấy mạng sống của con. Ta đã để con ngủ xuyên suốt sự việc ấy.”
Tôi:(Ngạc nhiên): “Oh…”
God: “Ta đã không cho xe của con nổ máy vì có 1 tài xế đang say xỉn đợi con ở cuối con đường nếu như con đi qua.”
Tôi: (xấu hổ)
God: “Người đàn ông làm sandwitch hôm nay đã bị bệnh và ta đã không muốn con bị lây bệnh. Tất nhiên, ta cũng biết là con sẽ bị trễ việc vì điều đó.”
Tôi: “Okay”
God: “Điện thoại của con bị hư là tại vì người gọi con khi ấy sẽ gây ra một cuộc cãi vã không đáng có và như thế thì rất dễ gây ra tai nạn.”
Tôi: (nhẹ nhàng lại): “Con hiểu…”
God: “À..còn về cái máy massage chân, nó có một điểm yếu là nó sẽ làm ngắt toàn bộ nguồn điện trong nhà của con. Ta không nghĩ là con muốn ở một mình ở trong bóng đêm, đúng không?”
Tôi: “Con xin lỗi, Thượng đế.”
God: “Đừng xin lỗi, chỉ cần học cách tin vào Ta thôi vè tất cả điều tốt đẹp lẫn xấu.”
Tôi: “Con sẽ tin Ngài.”
God: “Và phải tin rằng, kế hoạch của ta dành cho con luôn luôn tốt hơn kế hoạch của con.”
Tôi: “Con sẽ làm như vậy. Và con thực sự cám ơn Ngài vì tất cả những gì Ngài đã làm cho con ngày hôm nay.”
God: “Đừng khách sáo, con của ta. Chỉ là một trong rất nhiều ngày làm Thượng đế thôi…và Ta thì rất thích chăm non những đứa con của mình.”

bạn có suy nghĩ gì từ câu chuyện này không?

Thiên Di Phạm Văn Tòng

10-1

ĐÊM MƯA

Xuân Phong

Mua_dem

Thế Nhân

Mời qúi vị và các bạn thưởng thức Thơ và Nhạc do @TheNhan thực hiện.

http://www.youtube.com/watch?v=JQeQj2h59VY

Trở lại Qui Nhơn nỗi nhớ vơi đầy
Gió đùa xô sóng hoa nắng đùa mây
Chiều rơi thênh thang rong đời trên cát
Nhớ tóc ai bay áo trắng mơ say
Tan trường em về bên hè phố đợi
Bàn chân đong đưa khua gót xôn xao

Về đây soi bóng nắng thắp hờn vai
Hàng dừa thương ai xoã tóc đêm dài
Tình như sương liễu vui đùa đêm mộng
Gió hát vi vu biển nhớ ru hoài…

Về đi qua phố ngõ vắng quên người
Mắt đèn soi nhớ bóng đếm ngày trôi
Vầng trăng năm xưa ai buồn treo bán
Núi đứng nghiêng vai ngóng níu tơ duyên
Bến bờ gió hẹn sóng lòng vỗ về
Ghềnh xưa vẫn đó đá mòn bao giờ

Đời như chiếc bóng lối cũ tìm nhau
Dặn lòng đừng quên chớ nếm u sầu
Về đây quyến luyến yêu ngày thơ dại
Cảm ơn cuộc đời tôi mãi còn Tôi!

∞∞∞

VŨ ĐOÀN YAMAHAZU.

Hùynh Mộng Vân
Đoàn múa Yamahazu, trước đây có tên Vũ đoàn New Nữ trung Học Quy Nhơn,của chúng tôi gồm có 8 cựu nữ sinh Nữ Trung Học niên khóa 1968-1975 , hiện đang sinh sống tại Quy Nhơn và vũ đoàn  chỉ biểu diễn phục vụ văn nghệ góp vui cho các cuộc họp lớp của chúng tôi mà thôi.

VD_1

Từ trái sang: Lâm Cẩm Ái, Huỳnh Mộng Vân, Ngô Kim Quy, Đồng Ánh, Thu Trang, Đào Thanh Hòa, Thu Thủy và Bạch Nhạn. Đọc tiếp »

BIỂN SỚM

Lê Khánh Luận

Bien_Som